Tuesday, June 28, 2011

THỜI GIAN & SỰ KIỆN Section 6 và Hết





Ngày 07 tháng 11 năm 1973  
VỤ ÁN MẤT MÁY BAY TRỰC THĂNG UH.1 H  SỐ  60139

PHР  :  NGHĨA – THU – MẪN.
   Sáng sớm ngày 06 tháng 11 năm 1973 Anh Thu gặp Mẫn nói “ Chú về  sửa soạn  đi bay Quảng Ðức  ngay nhớ mang theo đồ ngủ đêm  “ Tôi chộp vội bộ đồ nhái  cái mền dù và trang bị vệ sinh cá nhân cùng một bộ Domino sau đó tôi  theo Anh Thu và Anh Nghĩa ra kiểm tàu số 139   chúng  tôi lên  Quảng Ðức ï thăm biệt đội đang biệt phái nơi đây , Khi đến nơi Chi Khu trưởng  thuộc Tiểu Khu Phú Bổn nơi đây tiếp đón niềm nở  , phòng nghỉ biệt đội và chi khu gần nhau nhưng lại xa sân bay, từ sân bay qua một con phố xuống dốc rồi lại vòng lên đồi nơi nghỉ ngơi của Biệt Ðội 219 , khí hậu ở đây ban ngày thì rất nóng nực nhưng ban đêm thì lại lạnh vô cùng , vì chung quanh toàn là núi đá , Anh Nghĩa và Anh Thu đi thăm từng nơi ở và làm việc  của Biệt Ðội hỏi thăm tình hình cuộc sống ăn ở của Anh Em , sau đó  Anh muốn ở lại đêm để  khích lệ  Anh Em , Chiều xuống cái lạnh gía bắt đầu , và rất buồn tẻ ,  Phố xá không có sự nhôn nhịp ø họ đều tụ tập tại nhà không muốn  ra đường và trời càng lúc càng tối chỉ leo lét những bóng đèn tròn vàng ố  không đủ thắp sáng một căn phòng , vì vậy Anh Em biệt đội chỉ ngồi bù khú trong giây lát rồi tất cả đi ngủ, nơi đây không có  giường chì có ghế bố xếp nhà binh , và đôi khi một vài Anh Em phải ngủ chung một ghế bố  vì không đủ giường bố , rất may vì trời lạnh nên ngủ chung cũng không đến nỗi  khó chịu, khoảng 10 giờ đêm khi mọi người đã ngủ thì  Chi Khu xuống báo Ðịch quân hăm đánh vào Chi Khu và sân  bay,  Thế là toàn bộ Anh Em biệt đội ra ứng chiến tại sân bay, Tất cả mở máy kiểm tra tình trạng PC và tắt máy nghe Tr/T Nghĩa hướng dẫn bản đồ và phương hướng bay khi gặp trường hợp oveun , sau đó ai về tàu  nấy , Còn lại ba thầy trò chúng tôi trên tàu và một Pilot tôi quên tên ngồi chơi Domino , cứ chơi như vậy cho đến sáng , ban đầu thì tôi thắng nhưng khi đến gần sáng thì Anh Nghĩa gôm sạch. Sáng sớm chúng Tôi bay trở về Nha Trang , bay một đoạn Anh Nghĩa nói “ Thu mày bay thử vào trong đám mây kia xem “ Anh Thu bay vào khoảng 5 phút , Anh Nghĩa bay ra lại và nói “ mày không chịu khó bay instrument sao mà bay kỳ  dậy “  Rồi tiếp tục Anh Nghĩa lại nói Anh Thu bay vào trong mây, rồi Anh Nghĩa lại bay ra , mây mỏng cứ lất phất  lướt qua PC , sau đó Anh Nghĩa lại nói Anh Thu  bay vào cụm mây dầy kia thử xem, rồi càng lúc máy bay càng vào trong mây, mây mỗi lúc một sậm lại, lúc này Anh Nghĩa cầm control, và Anh nói luyên thuyên đủ thứ chuyện trên đời , Anh Nghĩa hỏi Tôi “ Mẩn mày thấy mây thế nào , mâuy màu gì kìa “ Tôi lưỡng  lự nhìn vào mây trước mặt và nói “ Tôi thấy mây màu hồng Tr/Tá “ Anh Nghĩa phá lên cười và nói “ Trơi ơi thằng này Vertical ( ý nói Vertigo) quá  rồi, cho mày cầm lái chắc là chết hết Anh Em “, rồi anh quay qua Anh Thu cũng hỏi mây màu gì , và Anh cứ nói và tìm cách la rầy rồi chỉ dạy lung tung , rồi Anh  cứ ù bay , 15 phút , rồi 20 phút, rồi 30 và Anh cứ vững tâm mà bay , PC vẫn êm ru , Anh cứ nói chuyện dần lên dến gần tiến đồng hồ trong may , sau đó Anh hỏi Anh Thu thấy ở phía dưới lờ mờ cây “ mày biết mình bay tới đâu rồi không “ Anh Trông thấy có đường ở phí dưới và nói ngay “  Ở dưới là Ðơn Dương  “ Anh Nghĩa theo  con đường đó vào đến Ðà Lạt lúc 9 giờ sáng , khi đáp xuống bở Hồ Xuân Hương bên cạnh nhà hàng  Thủy Tạ  , Tôi cất các hành trang của tôi vào sau tail cone ngay chỗ oil cooler fan ,  sau đó Ba thầy trò đi vào Tiểu Khu Tuyên Ðức  nhờ gởi PC nhưng không gặp Alo đai diện KQ ở đó định vào sân bay nhưng lại không có phương tiện ra …và thời tiết thì đang quá xấu vào đến  trung tâm Thị Xã Ðà Lạt là giỏi lắm rồi, Chúng Tôi  trở ra lại máy bay, sau đó Anh Nghĩa rủ lên nhà hàng Mekong uống cafée  và ăn sáng , Tôi xin Anh Nghĩa cho về nhà vì nhà  Bác tôi  đối diện với cửa sau bên hông nhà hàng Mekong , thấy ngay sát bên cạnh , Anh Nghĩa đồng ý cho tôi về nhà , hẹn khi nào về Anh Nghĩa và Anh Thu sẽ gọi , Tôi ở nhà chơi và chờ  các Anh gọi về NhaTrang , nhưng mãi đến 13 giờ 30 không thấy các Anh gọi , tôi chạy qua bên nhà hàng Mekong thì không thấy các Anh đâu , Tôi sơ ý không lên trên lầu, sau đó tôi nhờ Bác tôi chở ra  Nhà hàng Thủy  Tạ chỗ đậu PC , khi ra đến nơi thì không thấy máy bay đâu cả, chạy qua chỗ sân vân động gần đó cũng không thấy , Tôi nghĩ chắc Anh Nghĩa và Anh Thu quên gọi tôi rồi , hay là không lẽ Trung Tá lại  đến nhà thượng sĩ gọi đi bay, các câu hỏi chỉ quanh quẩn vào những điều  vô lý đó , và tất cả những thắc mắc hay nghi vấn chỉ là nhưng điều vô lý mà thôi , và tôi lại lo thêm nữa là  khi Anh Nghĩa và anh Thu bay về thì đồ đạc của Tôi dấu vào sau chỗ oil cooler Fan lỡ cái mền dù hay bộ đồ nhái nó rơi ra hút vào trong cánh quạt của oil cooler thì khổ , và thắc mắc lo âu cứ thế mà dồn dập , rồi cái túi halmet đã kéo phéc mơ tuya  chưa , Thật tình lúc đó tôi rất lo sợ , không sợ Anh Nghĩa la rầy mà sợ lỡ PC có bị gì thì sao, hai Anh có sao không …Tôi quay ngay ra bến xe  đò mua vé trở về Nha Trang , trên dọc đường tôi rất là lo lắng và mệt mỏi , rồi gục trên ghế trước ngủ thiếp đi , lát sau giật mình thấy có người nắm tay tôi, tỉnh lại thấy tay mình để lên đùi một cô gái, cô cầm tay tôi nhẹ để qua đùi tôi , Tôi quê quá vội vàng xin lỗi , cô nói thấy tôi có vẻ bồn chồn lo lắng ,  cô gái û cởi mở và thật là có duyên với đôi răng khểnh  dễ thương , Tôi quên hết mọi bồn chồn lo lắng , bắt đầu tấn công cô gái , xuốt chặng đường chúng tôi đã quen nhau, khi về đến Nha Trang chúng tôi cùng đi ăn và Nàng Hường  tên cô bé đã cho tôi địa chỉ hẹn ngày  hôm sau tôi sẽ đến tìm ,
     Khi về đến trại Hàm Tử khu gia Binh của Phi Ðoàn 219   lúc đó khoảng 19 giờ 30  tối  Hồng già chặn tôi lại “ mày có biết gì không , máy bay của mày đã bị mất cắp rồi , “ Tôi chỉ cười cho đây là đùa và vậy là Anh Nghĩa về với Anh Thu rồi , Tôi thấy yên chí hơn , sau đó Tôi gặp Trần Mạnh Nghiêm , nó nói  “mày về Phi Ðoàn ngay đi máy bay bị mất rồi , để tao chở mày vô “ Mọi người đều nói một cách nghiêm trang  vậy là có thật . Lúc này tôi không còn hoang mang nữa , chẳng hiểu vì sao , không thấy sợ , không thấy lo nghĩ , cứ dửng dửng như không có chuyện gì cả , vì cái từ mất máy bay hay mất cắp  máy bay nó không có trong  Tự Ðiển  của  HÀN LÂM VIỆN  lưu trữ trong đầu tôi , thành ra  trong đầu tôi cứ trống rỗng  như không có chuyện gì , Có lẽ chỉ số thông minh của Tôi thấp  nên không có biết  suy nghĩ và không biết phản ứng sử lý như thế nào , nhưng thật tình lúc đó tôi lại thấy mệt lả cả người , Vừa về tới trước cửa  phòng  trong trại Bắc Bình Vương  định lấy chìa khóa  mở cửa phòng  thì có hai trung sĩ  KQ nghồi trên chiếc xe Ford pickup chờ ở đó  họ lại chào Tôi và hỏi “ xin lỗi có phải là Thượng Sĩ Mẫn không  Ạ ? “ Tôi trả lời ngay “ Vâng Tôi đây “ Một trong hai người nói “ Chúng Tôi mời Th/S lên phòng An Ninh có việc cần “ Tôi vô tư trả lời “ Tôi mới vừa về các Anh có thể để cho Tôi tắm một cái rồi Tôi lên ngay “
Nhân viên An Ninh trả lời “ Không có gì đâu , Th/S lên một chút xíu rồi về tắm cũng được mà “ mặc dù mệt mỏi Tôi cũng  phải lên xe về Phòng An Ninh. Khi lên đến phòng An Ninh , việc đầu tiên họ làm là phủ đầu tôi trước , đưa tôi vào một căn phòng 12 mét vuông , cửa sổ đóng  lại  và họ lấy ván ép đóng dằn lên phía ngoài , không có đèn điện , lát sau họ quăng vào một cái chiếu đơn và 4 cây  đèn  cầy của Em bé đốt đèn trung thu, rồi khoảng 15 phút sau  họ đứng ngoài quăng vào tiếp một cái bô nhôm, nghe một cái cảng , và cứ 15 phút họ lại mở cửa rọi đèn pin vào xem tôi có tự tử hay không , và khoảng một tiếng rưỡi đồng hồ sau thì viên Ðai Uùy sỉ quan An Ninh tôi quên mất tên,  cho gọi tôi lên , lúc này  khoảng 10 giờ đêm thấy điệu bộ của Ð/U Anh Ninh Tôi hiểu ngay là họ làm như vậy nãy giờ là để dọa tôi và cũng là để câu giờ chờ Sĩ Quan đến để thẩm vấn tôi . Viên Ð/U nói “ Tôi biết Th/s chỉ là tép riu thôi như vậy không có gì phải sợ, Th/S  cứ trình bày máy bay rời Nha Trang lúc mấy giờ và đến Quảng Ðức làm gì sau đó sáng  mấy giờ cất cánh và đáp xuống Ðà Lạt lúc mấy giờ và gặp ai trông thấy ai , rồi đi về hướng nào ,và cứ thế cho đến lúc thượng sĩ phát hiện ra mất máy bay “ rồi ông ta đưa cho tôi một sấp giấy Bơ luya và một cây bút bi, Tôi cứ hí hoáy viết và kể toàn bộ những gì Tôi biết được , qua dàn bài và cách thức sắp xếp văn bản của viên Ð/U A.N , Sau khi xong viên  Sĩ quan điều tra đọc lại rất cẩn thận , rồi đọc lại cho tôi nghe sau đó nói là sai chưa đúng , bắt tôi khai lại và tờ kia ông cất đi , cứ như thế nhiều lần… Sau cùng Ðiều Tra viên nói “ Bây giờ Th/S suy nghĩ kỹ máy bay đáp tại Ðà lạt quay đầu về hướng nào và từ máy bay ra đường là bao xa , có nhìn vào nhà hàng thủy tạ không và nếu nhìn thì thấy gì, sau đó Th/S bước ra đường nhìn thấy ai đi về hướng nào, và Họ mặc áo gì , Th/S có thấy người mặc áo  Pardessus   màu xám đầu đội nón nỉ đen không , và người này quen với Tr/T Nghĩa như thế nào. Bước chân Th/s dài bao nhiêu 9 tấc hay 1 thước  , cho là 1 thước đi vậy từ đường cái Th/s đi dược 15 hay 20 bước có nghĩa la cứ ø đi được 20 thước th/s nhìn về đâu và đang suy nghĩ gì lúc đó mấy giờ thấy ai , cứ tuần tự như thế mà kể cho đến cầu ở đầu bờ hồ “
     Và theo lời ông ta tôi lại viết, càng viết lại càng viết lại cứ như vậy cho đến ba giờ sáng , tay tôi không còn viết được nữa  chữ CH thì viết chữ H chông lên chữ C . nó cứ cứng cái tay lại lúc đó Ð/U điều tra viên mới cho tôi nghỉ , và đưa về phòng giam, Trong lúc đó Anh Nghĩa và Anh Thu khi đến nhà bác Tôi gọi đi về thì Bác Tôi mới nói “ Nó ra chỗ đậu máy bay không thấy máy bay đâu cả , nó sợ các Oâng bỏ nó nên nó đi xe đò về Nha Trang rồi “ Lúc đó Hai Anh hết hồn và rất lo âu sau đó nhờ Bác Tôi chở vô Phi Trường  Cam Ly  bằng xe LaDalat vẫn không thấy sau bác Tôi đưa hai Anh về Tiểu Khu Tuyên Ðức  Ðà Lạt hỏi thăm tế nhị vẫn không ra  và Hai Anh Quyết định Trình Diện  Tiểu khu báo cáo sự việc và nơi đây Phòng An Ninh Tiểu Khu  đưa  Hai Anh về Phòng An Ninh  Không Quân  Nha Trang   ngày 08 tháng 11 năm 1973 , Nơi đây không giam giữ hai Anh , và hai Anh  Nghĩa & Thu ở  nhà , nhân viên điều tra đến tại  nhà làm việc . Tôi bị giam như vậy lúc đâu tưởng về ngay  nên tôi nhờ bạn đưa vào cái dù  thả trái sáng để làm mùng , nhưng rồi vừa nóng lại vừa ngộp Tôi cứ lấy thuốc lá đục thủng từ từ , lúc đầu lỗ nhỏ và ít, sau lỗ lớn  lại to , cuối cùng thì có nó cũng như không vì chỗ nào cũng  có muỗi , còn ăn uống thì mỗi  bữa  nhờ nhân viên An ninh mua hộ một ổ bánh mì và một bịch nước mía , còn bạn thì chẳng thấy ma nào bén mảng đến nữa , họ sợ liên lụy chăng , hay là phòng  An Ninh không cho vô thăm ,Aên bánh mì mãi cũng không thể nuốt nổi , mà Phòng An Ninh không có quy chế  ăn   uống, Tôi phải tự túc nhờ mua ở ngoài, tưởng hết chịu nổi thì sau một tuần lễ , Họ lại mời Thiếu Tá Thu vào ở chung với tôi , lúc đó họ mới cho hai cái giường sắt vào phòng , rôi họ đóng cửa lại , lát sau viên Ð/U diều tra Tôi vào xin lỗi “ Thiếu Tá  thông cảm , tôi phải đóng cửa lại “ Anh Thu tức giận nói “ Thiếu tá cái gì, tao là thằng tù “ Ð/U An ninh trả lời “ Lệnh trên chứ tôi đâu dám “ Anh Thu nhẩy chồm tới “Tao là thằng Tù mày có ra ngoài không ? “
Thế là viên Ð/U nhẩy ra ngoài và từ hôm đó ngày đêm không đóng cửa, Rồi Chị Thu mỗi bữa  mang vào hai phần cơm cho Anh Thu và cho cả Tôi nữa , Chị Thu còn làm một lon gigo đậu phộng  da cá cho Anh Thu nhưng Anh Thu không thích ăn , nên giao cho tôi xử lý nó , hai thầy trò được đi lại hay ra ngoài sân hóng mát thoải mái. Tất cả những lời khai của Anh Nghĩa , Anh Thu và Tôi được đối chiếu xong suôi Phòng An Ninh chuyển gấp hồ sơ của chúng tôi về Tư Lênh Không Quân Trung Tướng Trần Văn Minh xét duyệt sau đó chuyển lên Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu , khi xem xong Tổng Thống bác lời khai của chúng tôi , thế là thầy trò chúng tôi phải khai lại và cứ thế khai đi rồi khai lại đến lần thứ ba Tướng Tư Lệnh Không Quân Tuyên bố nói Oâng đã duyệt theo hệ thống Quân giai nếu Tổng Thông còn bác  nữa là  đã không tín nhiệm ông Thì Oâng sẽ từ chức , Ðồng thời lúc đó Tổng giám Mục Nguyễn Văn Bình can thiệp yêu cầu Tổng Thống xét lại cho lúc đó Oâng Nguyễn Văn Thiệu mới chịu duyệt .  Và đến hết tuần thứ hai họ lại đưa Anh Nghĩa  lên phòng An Ninh làm thủ tục xong họ giải cả Ba thầy trò chúng Tôi ra  Ðại Ðội 24  thuộc Quân cảnh Tư Pháp Nha Trang .
     Quân cảnh Tư Pháp Nha Trang là một giẫy nhà kiến trúc theo kiểu Pháp cất dã chiến,  những  phòng làm việc  thì bừa bộn , thiếu tiện nghi, hồ sơ để lung tung , nhưng cách làm việc có vẻ chuyên môn hơn trong phòng An ninh Không Quân Nha Trang , Khi chúng Tôi đến nơi Một Ðại  Uùy Chấp Pháp lấy cung chúng Tôi từng người một , và không như trong A.N  KQ họ hỏi theo thứ tự lớp lang và họ ghi chép chứ không  để cho chúng Tôi tự ghi chép , và họ viết lại theo giọng  điệu của chúng Tôi , Anh Nghỉa vô làm việc trước sau đến Anh Thu và cuối cùng mới đến Tôi , khi họ làm việc cùng Anh Nghĩa xong họ mời Tôi vô đối chứng câu nói của Anh Nghĩa  , trước mặt Anh Nghĩa Oâng Ta hỏi Tôi “ Thượng Sĩ có thể cho chúng Tôi biết , Th/S Nghĩ như thế nào Khi Trung Tá Nghĩa nói với chúng Tôi là ( Tôi ra Lệnh cho thuộc cấp đi chơi ) “ Tôi im lặng một vài giây xong trả lời “ Ð/U cũng là một quân nhân , vậy chắc hẳn là Ð/U biết cấp trên ra lệnh thì thuộc cấp phải thi hành, Theo Tôi  khi cấp trên đã ra lệnh  đúng sai tôi vẩn phải thi hành  , còn sau khi thi hành xong thì vấn đề sai mà hợp lý với Tôi thì chẳng bao giờ khiếu nại làm gì “, Chấp pháp viên có vẻ không hài Lòng vì câu nói của Tôi gắt lên “ Thượng sĩ ra ngoài đi “ sau đó mời Thiếu Tá Thu vào tiếp tục làm việc , Anh Ta lấy cung rất là lâu nên Tôi có hơi bồn chồn, và có vẻ buồn buồn ưu tư , Anh Nghĩa thấy vậy nói “ này cái thằng chết nhát ,có ai khai cho chú đâu mà vẻ  mặt lo lắng và lo sợ vậy hả . xem  Anh  đây này , sự nghiệp , địa vị , danh vọng , vợ con … mất hết mà  Anh có lo lắng điều gì đâu, mọi việc đã  sảy ra rồi , thì việc gì đến cũng sẽ đến, có lo lắng cách nào thì nó cũng phải đến vậy thôi “, rồi việc lấy cung của tôi cũng kéo dài đến chiều , xong họ sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho chúng Tôi , vì ở nơi đây chỉ có phòng tạm giam , mà phòng tạm giam thì toàn là lính  TRỜI  ƠI không thôi , nào là sì ke , ăn  cắp , hiếp dâm , đào ngũ , đánh lộn  vân  …vân… mà phòng tạm giam thì chỉ là cái cũi làm bằng vỉ sắt Phi trường  chung quanh trống trơn mái cũng bằng vỉ sắt , nếu mưa thì cứ  chịu trận vậy thôi .và  vì  không có chỗ giam chúng Tôi nên buộc lòng họ nhường ba giường sắt  của họ cho ba thầy trò chúng tôi nằm , còn họ nằm dưới đất , sau năm ngày đúc kết hồ sơ thụ Lý của chúng Tôi  , họ đưa Anh Nghĩa vô Quân Lao còn  Anh Thu và Tôi được cho về , Lúc này mới nhớ ra cô Bé Hường mà Tôi mới chỉ nắm tay trước đó 20 ngày , Tôi lục tìm địa chỉ mà Em đã cho Tôi , Nó đã thất lạc mất rồi , Tôi tiếc ngẩn người , đã đánh mất một nàng thật dễ mến và  đáng yêu .
     Vài ngày sau Tôi vào Quân Lao Nha Trang thăm Anh Nghĩa , Anh trông thất Tôi nói ngay “Thằng chết nhát … mày vô đây làm  gì , họ bắt nhốt mày vô đây bây giờ “ , Anh  tư  thế thật ung dung tôi đưa cho Anh Quyển  PAPILON ( Người Tù Khổ Sai ) , Anh phì cười khi thấy tựa đề cuốn truyện… và Anh kể cho Tôi biết ngày Anh vô đây gặp một tên  Ðại Bàng trong Tù  khi hắn  biết Anh là Phi Ðoàn Trưởng 219 ,hắn  kính phục Anh ngay , vì hắn ù cũng là một quân nhân, và hắn ta  đã nghe về nhưng huyền thoại 219 đồng thời  ngoài đời Anh Ta là một tay Anh Chị khét tiếng ở Nha Trang  và Anh Ta cũng có một đôi lần đụng độ với những kẻ lì lợm của 219 khi  PÐ 219 chưa về Nha Trang vào những năm 1968 – 1969  , Và hình như Anh ta là kẻ chém lầm vào tay Anh Châu Lương Cang  tại Bar số 1, Khi gặp Anh Nghĩa Hắn ta nể phục ngay , và ra  lệnh cho đàn Em phục vụ Anh Nghĩa  trong mọi tình huống , và  nhu cầu Anh muốn , Anh ta tuyên bố với đàn Em  “ Ðây là một Ðại ca giang hồ Trí thức của Anh ta “. Sau này một tháng hay vài tuần Anh đều được về phép do Anh Ðặng  Duy Lạc và Chuẩn Tướng Lượng  bảo lãnh.
     Khi vào thăm Anh Nghĩa  ,  Lính  bào vệ  Quân Lao đòi tôi phải trình căn cước Quân Nhân , lúc đó Tôi mới biết là từ ngày nhập Ngũ lên đến Thượng Sĩ mà không hề nghĩ đến làm căn cước quân nhân . Từ lúc đó tôi mới về Phòng Nhân Viên Không Ðoàn  Yểm cứ` Nha Trang  lúc đó là Trung Tá Lê Trọng Hiệp  Quyền Không đoàn trưởng KÐ.YC. NTG xin làm căn cước , PNV đòi hỏi Tôi phải có căn cước dân sự mới được làm , vì là Hạ Sĩ Quan cần phải có song song hai căn cước Quân nhân & dân sự . Khi Tôi trình căn cước dân sự thì họ nói CC này không hợp lệ vì đả đổi mẫu mới từ nhiều năm nay  rồi, thế là Tôi lại phải ra Cuộc Cảnh Sát ở Ðường Nguyễn Hoàng Nha Trang , Nơi đây  Họ  cho biết hiến pháp bắt buộc mọi công dân của nước Việt Nam Công Hoà  phải có lược giải cá nhân khi chưa nhập ngũ , và phải có căn Cước để chính Quyền theo dõi mọi lý lịch Công Dân , và cũng thuận tiện điều tra  tội phạm , và đã quy định toàn dân phải thay đổi căn cước mẫu mới , ai  không tuân theo quy định của  luật pháp sẽ bị truy tố . Chính vì vậy họ giải tôi ra quân cảnh tư pháp, Một lần nữa Tôi lại có duyên với Quân Cảnh Tư Pháp Nha Trang , lần này thì khác hơn lần trước , Tôi không được ưu đãi mà họ đưa Tôi thẳng vào cũi  vỉ sắt , không có nước  , làm vệ sinh tại chỗ , ăn uống   thì theo tiêu chuẩn cao nhất nước , ngày hai lần một sô cơm không và một sô nhỏ nước mắm , nói là nước mắm cho lịch sự ,  chứ thật ra nước trà pha với muối , chén bát tự túc , Tôi không thể nào ăn theo kiểu này được , nhưng những quân nhân phạm tội ở đây họ ăn rất ngon lành, hàng ngày có Quý và Nghiêm mang thức ăn đến cho tôi , đúng ra họ chỉ làm việc với Tôi qua loa là cho về ngay , nhưng hình như họ muốn giữ Tôi lại để làm áp lực  vòi  tiền Anh Thu , Có lẽ Anh Thu vào báo cho Anh Nghĩa và Anh Nghĩa dứt khoát không để cho Anh Thu bị chúng nó làm áp lực , vì vậy sau một tuần không làm gì được chúng phải thả Tôi ra . Qua vài ngày tại Quân cảnh Tư Pháp , vì Tôi chẳng có tội nên ban ngày họ đưa tôi lên văn phòng làm việc nhờ Tôi đọc những bản án cho họ  đánh máy , qua đó tôi biết được rất nhiều Quân nhân nhất là  địa Phương Quân hay phạm tội hiếp dâm . Sau khi trả Tôi về đơn vị , vài tuần sau tôi nhận sự vụ lệnh về thặng số trại SỐNG MỚI ở Tân Sơn Nhất  với lý  do Thặng số chờ  Tòa , và ngày đi có ngày về thì không.
Về đây họ không giam như nhưng quân nhân khác, họ cho tôi làm nhiệm vụ đi liên lạc với các  đơn vị  Cảnh Sát các Quận trong Saigon  tìm hiểu các Quân nhân Không Quân phạm tội,   đến  tháng tư  năm 1974 họ trả tôi về  đơn vị ,  và cho đến  tháng 5 năm 1974  Anh Thu và Tôi được Tòa  Aùn  Quân sự mời ra làm việc , và mọi sự lại khai như ban đầu , sau đó ngày 12 tháng 07 năm 1974   Anh Thu và Tôi được  trát  tòa gọi ra Trình diện , khi vào phiên tòa chánh Aùn   chủ tọa của Tòa Aùn Quân sự  là Ðại Tá TỪ DƯƠNG , Oâng cho hỏi Anh Thu trước là có bà con họ hàng với Anh  Nghĩa không và chỉ hỏi như vậy , tiếp đến Tôi ông cũng chỉ hỏi như thế mà thôi , sau đó họ mời Anh Thu và Tôi ra ngoài không cho dự phiên tòa kết tội Anh Nghĩa , Chúng Tôi hiểu  đây là sự tế nhị của Tòa Aùn không muốn cho thuộc cấp thấy cấp chỉ huy của mình bị  kết tội , sau gần một  giờ  đồng hồ luận án , Tòa cho mời tất cả nhân chứng và Can phạm ra trước sân cờ ngay trước cổng để tuyên án . Trước tiên Tòa Aùn cho làm lễ chào cờ  dàn nhạc Quân đội Trống kèn đã xếp hàng dài trước sân cờ họ mặc lễ phục màu trắng và những đai tay bụng chân bằng da màu trắng , nhạc quốc thiều  trổi lên  châm dứt là  giấy phút hồi hộp và căng thẳng đã đến….Ðại tá Từ Dương đọc bản án  “ Xét vì ….. Tr/T Nguyễn Văn Nghĩa đã can tội trái lệnh mà Quân luật đã ra …. Xét vì ….. Tr/T  Nguyễn Văn Nghĩa đã làm Tổn thất về Quân sự …Nay với Bản Aùn Trung Tá Nguyễn Văn Nghĩa can Tội VI PHẠM HUẤN LỆNH QUÂN SỰ  theo bản án số….  Của TTM/QÐ.VNCH/ T.A QS. NTG. Ngày…… Toa Tuyên án …..” Tới  đó  Ð/T Từ Dương  ngừng lại và Một hồi Trống quân hành ….  CÀ …THÙNG …CÀ…THÙNG …CÀ …THÙNG… nghe tiếng  trống làm  tức ngực người nghe và thật tình Tim tôi muốn nhẩy ra ngoài, tiếp đến giàn kèn Quân nhạc trổi lên tiếng kèn kêu như thúc quân rầm rộ , càng nghe càng hồi hộp , rồi cả hai kèn và trống đồng hoà nhạc kéo dài 15 phút . Ð/T Từ Dương tiếp tục tuyên án “ Tr/T  Nguyễn  văn Nghĩa bị kến án tám tháng tù ờ bắt đầu kể từ ngày Tr/T bị bắt giam “ và dàn nhạc lại tiếp tục trổi lên , lần này sao tôi nghe hay và có vẻ vui  mừng hơn , mọi người lại chúc mừng Anh Nghĩa vìa Anh đã ở trong quân Lao  9 tháng rồi qúa  thời gian tòa kết án . và từ đó anh về nhà luôn.
     Sau này tôi được biết người đánh  cắp máy bay là Th/u Hồ Duy Hùng  một Phi công đã được đào tạo tại Texas Hoa Kỳ  cùng khóa với Trần Văn Sua của PÐ 219 sau khi Anh ta về VN thì Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát Quốc Gia điều tra ra gia  đình  Anh ta theo địch Quân và Bộ Tổng tham mưu QÐ.VN.CH do Ðại Tướng Cao Văn Viên  Tổng tham mưu trưởng QÐ .VN.CH  chỉ thị BTL.KQ sa thải Anh ta  ngày 31 tháng 12 năm 1971. Anh ta lấy máy bay và bay về Dầu Tiếng cách Cà Tum khoảng 5 hoặc 6 cây số khi bay tới mật khu Anh ta bị bắn rấn nhiều và rất may nhờ có Arrmor  tấm giáp chắn đạn đã cứu nguy cho Anh ta .
     Năm 1974  trong năm này  không ai cắt Tôi đi bay nữa chỉ trực tại Phi Ðoàn vì vậy không nhớ những Tai nạn say ra năm  1974 , còn Tại Phi Ðoàn lúc đó Anh  Huỳnh Văn Phố lên Quyền Phi Ðoàn trưởng  sau hoán chuyển với  Phi Ðoàn trưởng Phi Ðoàn 253 ngoài Ðà Nẵng  là Anh Th/T Phạm Ðăng Luân , Anh Luân trở về PÐ219 giữ chức vụ Phi Ðoàn Tưởng  Anh Th/T Huỳnh Xuân Thu Phi Ðoàn Phó  Anh Trần Ngọc Thạnh Sỉ Quan Huấn Luyện và Anh Phạm ngọc Sâm Trưởng Phòng Hành Quân , buổi đầu Anh Sâm cắt bay không  để ý đến sự trùng hợp Tên Tuổi nên có vài việc buồn cười như Anh cắt bay một Phi Hành Ðoàn đi biệt phái Ban mê Thuật  Anh ghi Trên bảng PHР BƠ – ÐƯỜNG – XẢ – CẢI  ( Phan Công Bơ  TPC – Lý Bổn Ðường HTP – Mevo Hồ Văn Xả – Gunner Lê Văn Cải ) thế là mọi người một mẻ cười vì nguyên PHÐ toàn đồ ăn không sợ đói . Sau Anh lại cắt bay một PHÐ cũng bay BMT sáng ra các Anh thấy PHÐ này đều rụng rời tay chân , và không Anh nào chịu bay cả KIỆT – LỰC – QUAN – TÀI ( Võ Tuấn Kiệt TPC – Nguyễn Hùng Lực HTP – Mevo Nguyễn Văn Quan – Gunner Nguyễn Văn Tài ) Anh Sâm  phải cắt lại PHÐ khác  các Anh mới dám bay.
     Cuộc chiến đấu với Ðặc Công  tại Phi Trường L.19 One five five  ( Chờ  các Anh có mặt trong mặt trận này  Bổ Sung ) 
      Phi Trường  one five five là  một phi trường L.19 và sở dĩ gọi là Phi trường One five five  là vì nó nằm về hướng 155 và chỉ có một số kỹ thuật biệt phái  nơi đây  còn lại bảo vệ phi trường  , Hình  như là Ðịa phương Quân chứ không phải là Lính Bảo An .  Phi trường nằn song song với đường quốc Lộ đi Pleiku. Ngay cổng vào Phi Trường  mở ra nhìn về hướng  rạp chiếu Bóng gần bùng binh và Nhà Thờ , Vào Cổng bên phải là Ðoàn truyền Tin và Khu gia Binh của Bảo Vệ Phi Trường  Ðối diện  cổng  vào băng ngang Phi Ðạo là Bãi đậu trực thăng  chiếm gần nửa đoạn dài Phi đạo , bên cạnh Bãi đậu trực Thăng là Câu  Lạc Bộ và những dẫy phòng nghỉ của Kỹ thuật và Biệt Ðội trực Thăng  những dẫy này nằm thẳng góc với Phi Ðạo , chung quanh Phòng nghỉ là những hàng rào bao bọc  băng lưới chống B.40  cổng ra nằm cuối Phi đạo  chính vì vậy nơi đây thiết kế không có lối thoát, NV.PH  muốn ra chỗ đậu TT phải đi hết một đường Phi đạo , hệ thống phòng thủ ở đây rất lỏng lẻo và không chuyên môn , thiếu kinh nghiệm tác chiến.
      Ðầu tháng ba  năm 1975  Biệt Ðội 219 gồm 7 Phi Hành Ðoàn 3 Gun + 3 Slick và một C&C Nhân viên Phi Hành Tôi Không nhớ thứ tự và quên cũng nhiều gồm : Anh Huỳnh Xuân Thu Biệt Ðội trưởng Anh Lâm Hồng Son , Trần Văn  Sua , Lại Công Aân, Võ Văn Còn , Quách Ngọc Thao , Nguyễn Ngọc B , Nguyễn Văn Be , Nguyễn văn Tiều , Phan Công Bơ , Ðặng Quân ,Dương Ðức Hạnh , Vũ Kim Long  ( Long nhí ), Trần ngọc Sơn . Mevo có Thảo , Vẹn , Ngọc , Phúc  quên 3 mevo và Gunner   Thân Ngọc Hải Quên mất 6 Gunner.
   Bảy  PHÐ này  biệt phái lên Ban Mê Thuật trực tai sân bay 155 để PC và nghỉ ngơi tại đây  và làm việc cho  Ðại Tá Quang Tư Lệnh Sư Ðoàn 23 và  Ðại  Tá Aân Trung đoàn 53  Ðến ngày 10 tháng 03 năm 1975 là ngày hết nhiệm kỳ công tác , ngày hôm đó Phi Ðoàn 215 phải lên thay thế , Nhưng Oâng Phạm Bính Không Ðoàn Phó Không Ðoàn 62 Chiến Thuật  vì thấy chiến cuộc đang sôi động và Oâng ta cũng  xuất thân từ Phi Ðoàn 215 , Oâng Ta đã  quyết định bắt Phi Ðoàn 219 phải ở lại chiến đấu thay thế cho PÐ215.
     Sáng Hôm đó ngày 10 tháng 3 năm 1975 Một chiếc Slick chở Ð/T Quang đi thị sát vòng  đai bảo vệ Thị Xã gồm những đường Giao Thông hào chống tăng  của  Công Binh làm , sau đó Họp các Trung Ðoàn Trưởng  tại Quận Ðức Lập  về  những phương Aùn phòng thủ, sau đó PC về  đáp Gia Nghĩa  ( Quảng Ðức ) , đến 15 giờ  thì Sư Ðoàn điều một C&C và hai Gun cất cánh về Quận Ðức Lập để xạ Kích và yểm trợ Quân bạn , Lúc đó Quận Ðức Lập và căn  cứ Núi Lửa  gần đó đang bị pháo kích  dữ dội , và Ðịch quân đang tràn lên tấn công  Hai chiếc Gun là Còn , Tiều bay Gun 1 và Gun 2 không nhớ  chiếc C&C thì chỉ nhớ Mevo  Nguyễn Phương Thào và Gunner Thân Ngọc Hải. Lúc C&C bay trên cao quan sát thì Phòng không 37 mm bắn phía hông phải khoảng 30  trái nở Hoa trắng như Pháo bông  giăng hoa đầy trời chung quang chiếc C&C Trưởng Phi cơ hạ độ cao về phía bên trái , lập tức một đợt Pháo Bông 37 mm nữa  nổ đuổi theo phía đuôi tàu , Sau cùng về đáp tại Quảng Ðức an toàn. Ðến 17 giờ Ðức Lập bị Over run Ðịch Quân đã tràn ngập  nơi này. Và tất cả PHÐ bay trở về BMT ngủ đêm .
     Khoảng 2 giờ sáng rạng ngày 11 tháng 03 năm 1975  thì Ðịch Quân bắt đầu pháo kích Phi trường 155 tất cả chạy ra hầm trú ẩn , Một hố cá nhân có Mevo Thảo và Dương Ðức Hạnh , còn tất cả chui vào hầm trú ẩn một giờ sau Thì phòng thủ Phi Trường  báo  là  Ðặc Công của địch đã xâm nhập vào bên trong  , lập tức  Các Anh Em Phi Hành ra khỏi hầm trú ẩn nhận súng  M.16 , lúc đó Gunner T.Hải đang mặc đồ lót vội chạy vào phòng ngủ lấy quần áo và cây súng M.16 chạy ra thì bị một trái  Beta  nổ ngay bên cạnh khoảng 2 mét , không bị thương T.Hải chạy về Hầm trở lại  và nhìn về hướng Câu lạc Bộ nới Ðặc công từng tốp 3 đến 4 tên  cởi trần mặc quần đùi chạy vào phía đó , bắt đầu sảy ra một cuộc chiến Không Quân 219  đánh bộ kéo dài đến gần sáng thì Phe ta bị một trái B.40 bắn trúng miệng hầm , phía sau là H.Son, Quân và  Quách Ngọc Thao  cả ba bị thương nặng do sức nổ làm cho đá  và Bê tông bắn tung toé T.Hải nằm sát đất  cách 4 mét nên chỉ bị một mảnh đá nhỏ  vào đầu, làm máu chảy rất nhiều . Gần sáng thì Anh Em PH rút ra sát hàng rào ranh giới giữa Phi Ðạo và Phòng Nghỉ  nhẩy xuống giao thông hào cố thủ , Lúc 4 giờ sáng thì  Long Nhí và Mevo Thảo  cắt rào chạy ra PC bay về An Toàn có lẽ Trong lúc này Anh Thu và Hạnh , Vẹn  cùng  nhiều người nữa   cũng bay về thì Phải. Long Nhí và Thảo chở thêm 5,7 người lính bộ binh về đáp tại Thành (Nha Trang)  cho họ xuống .Sau đó Anh Sua cũng bay về Anh vừa cất cánh thì một chiếc Chinook bị bắn cháy  gần cổng PT . đến 5 giờ sáng thì hai chiếc Tiều , Bơ và Sơn Mập bay về an Toàn . Lúc đó Ðặng Quân đang bị thương nặng rủ T.Hải bay về nhưng Hải không dám và Anh Ðặng Quân đã cất cánh an toàn nhưng vì bị thương nặng nên mất phương hướng Anh đã rớt gần cầu 14.và vĩnh viễn rời xa Ðồng Ðội Sáng ngày 11/03/1975. Từ đó  trời gần sáng nên địch   quân thấy rõ và từng chiếc Pc bị địch quân  bắn B.40  nổ tung  không còn một chiếc nào , vì thế NV.PH 219 đành phải nằm chờ sáng tìm phương cách thoát thân. Ðến sáng A.37 bay lên đánh chung quang phi trường tới trưa , Phòng không của địch quân bắn như mưa nhưng không trúng chiếc nào . Lúc Ðó Ðặc công nằm im có lẽ đã bắn hết đạn và chỉ có ít người nên không dám tấn công , họ chờ chủ lực của họ đến . Ðến chiều thì tất cả cắt rào kẽm chui ra phi đạo lúc đó Quách Ngọc Thao bị thương rất nặng , phải khiêng anh băng qua Phi Ðạo  chạy qua  dẫy Truyền Tin  và nhờ họ  bắt liên lạc về Không Ðoàn nhưng Ông Bính  từ chối cho tàu lên rước , và  vì thế Anh Quách Ngọc Thao ra đi mãi mãi trước khi Anh ra đi có nhơ Anh H.Son mang tất cả giấy tờ tùy thân  và kỷ vật   của Anh về cho gia Ðình , tất cả còn lại quyết định phá rào để ra ngoài vì xe Tăng địch quân bắt đầu tràn vào phi trường  Lúc này không hiểu sao Nguyễn Văn Be lại bị bắt và Anh đã vĩnh viễn không thấy quay về, riêng Anh H.Son và T.Hải người băng đầu người băng vai nhặt  quần áo dân đi bộ ra cổng chính , sau đó trà trộn vào với dân đi về hướng Phước An , lúc đó PHÐ đánh bộ còn lại 7 người  gồm H.Son, Aân , T.Hải , mevo Phúc , Mevo Ngoc và hai người nữa quên  tên , Tất cả quên máy bay đi chân đất ăn chay bằng khoai mì nướng và ngủ màn trời chiếu đất , tất cả tiếp tục đi đến ngày thứ hai  có gặp một  đội  Trực Thăng , Anh Lại công Aân bắn Pen gun nhưng Ðoàn trực thăng không thấy và họ bay về hướng BMT .
     Ðến chiều ngày thứ Ba ngày 13/03/1975  đi bộ đến đồi 62 thì đường  bị  đắp mô , đoàn dừng lại chờ Bộ Binh mở đường  lúc đó  là 16 giờ , Các PHÐ đánh bộ  mua được  thịt Heo của dân , trước khi họ di tản họ mổ heo bán ,và  nhặt nồi niêu kho thịt nấu cơm cho bữa chiều . Anh H.Son rủ T.Hải leo lên đồi Trại đóng quân Bộ Binh  xin băng bó lại vết thương , vì vết thương Anh H.Son nơi vai có nặng . Gặp lính gác của tiểu Ðoàn Bộ Binh và Xin gặp Tiểu  Ðoàn Trưởng  để xin liên  lạc  về Nha Trang , và thật may mắn Thiếu Tá tiểu đoàn trưởng lại là bạn thân của Anh Phạm Ðăng Luân  nên Oâng ta  gọi Bác Sĩ băng bó lại cho Anh H.Son , Lúc đó T.Hải ở ngoài phòng truyền Tin và nghe Anh Luân hỏi Tiểu Ðoàn Trưởng  “ Chỗ mày có an toàn không , Tao vừa bị  SA.7  làm hết một chiếc tại BMT “ Rồi Anh Luân cho máy bay lên ngay . T.Hải vui mừng  chạy xuống báo nhỏ với Anh Em KQ đánh bộ  cho hết thức ăn đi và   có Xếp đến rước , Tất cả KQ  đánh  bộ vội vã lên đồi , và đúng lúc Tàu vừa đáp , tất cả về Nha Trang đêm đó . Chấm dức cuộc chiến của những chàng Phi Hành  đánh  bộ ăn chay nằm đất. Và cũng đúng ngày đó  Anh Hùng đế cũng vĩnh viễn ra đi cùng với ba đồng đội.
           Ngày 13 tháng 03 năm 1975  Tai nạn cuối cùng của Phi Ðoàn 219  PHÐ : HÙNG – HẠNH – NGHIÊM – ÂN   ( Ð/U Lê Thế Hùng ( Ðế) – Th/U Dươngï Ðức Hạnh – Th/S Trần Mạnh Nghiêm – HS Nguyễn Văn Aân )Thi hành Phi Vụ Hành Quân số B.093 Xạ Kích và yểm trợ cho Trung Ðoàn 53 của Ðại tá ÂN tại chiến trường Phụng Dực  Ban Mê Thuật , Lúc đó Anh Hùng đế bay Gun 1  Anh Còn & Tiên bay Gun 2  còn hai Sick là  Nhu bay Slick 1 &  Long bay  Slick 2   còn một chiếc Air cover ở phía bên trên là Anh Phạm Ðăng Luân PÐT 219 , Vào lúc 17 giờ 10 Anh Hùng bay vào Toạ độ AQ.895.015 gần trại Biệt Kích B.50  thì bị hoả lực Phòng Không  SA.7 của địch quân bắn trực xạ  máy bay gẫy làm đôi , bốc cháy và nổ tung  tiêu hủy 100% Phi Hành Ðoàn đều tử   trận  không lấy được xác. Anh Luân ra lệnh toàn thể  Phi Cơ phải bay về vì cố gắng cũng không thể nào vào được , và Các Anh Ðã Hy Sinh rồi .
     Ðến cuối tháng 3 năm 1975 một số Phi Cơ Từ Phù Cát và Pleiku di tản chiến thuật về Nha Trang  sau đó vì sự di tản của máy bay Fixwing  Hoa Kỳ làm  rối loạn các Anh Phù Cát và Pleiku nên các Anh bay về saigon , Sau khi các Anh rời Nha Trang thì các lực lượng kỹ thuật và một  số  Quân Nhân không phi Hành hoang mang đã theo máy bay C.119 và  C.123 về saigon, lúc đó tình hình các Anh Em Phi Hành  của 215 cũng như 219 bị lay chuyển và các anh đã bay về TSN .
     Khi về đến TSN Phi Ðoàn được cấp phát quân trang mỗi người một bộ , và cho tạm thời  đặt văn Phòng  219 tại một căn phòng nhỏ 24 mét vuông bên cạnh Câu Lạc Bộ Mây Bốn Phương  Trời .
      ÐẾN ÐÂY KẾT THÚC NHỮNG  HUYỀN THOẠI  CỦA PHI ÐOÀN 219 LONG Mà MÀ QUÂN ÐỘI ÐỒNG MINH GỌI HỌ LÀ KINGBEE. 

No comments:

Post a Comment